Nhân ngày hiến chương Nhà Giáo Việt Nam 20/11. Ban biên tập Vui Nhiếp Ảnh thân gửi đến quý đọc giả bộ ảnh phóng sự ấn tượng của Thầy và trò trên lớp học vùng cao. Nơi điều kiện đi lại khó khăn, thiếu thốn đủ thứ. Nhưng bằng đam mê và lòng nhiệt huyết Thầy vẫn âm thầm mang con chữ, kiến thức đến với những trẻ em vùng cao. Lớp học đặc biệt lắm các bạn.
Mời các bạn xem qua bộ ảnh này nhé và lắng đọng trong câu chuyện tác giả gửi đến đọc giả.
Bốn thầy trò hàng ngày miệt mài luyện chữ tại điểm trường heo hút cả năm không bóng người qua lại

Huổi Lụ 2 là điểm trường xa nhất của Trường Tiểu học bán trú Pá Mỳ (Mường Nhé, Điện Biên). Cả xã có 11 điểm trường thì Huổi Lụ 2 cách trung tâm 22 km, đường sá đi lại khó khăn, chỉ có thể men theo đường mòn bên núi, bơi, lội qua suối. Các thầy cô thường luân phiên lên cắm bản, ăn ở và sinh hoạt như người dân bản địa để gieo chữ.

Điểm trường Huổi Lụ 2 chỉ có một học sinh lớp 1 và hai học sinh lớp 2. Học sinh từ lớp 3 sẽ chuyển xuống trường trung tâm học. Trong lớp có hai chiếc bảng, một chiếc dành cho lớp 1 và một chiếc dành cho lớp 2. Nhiều khi, để học sinh không bị phân tâm, thầy phải cho ngồi cùng hướng, trong khi chỉ dạy cho học sinh lớp 2 thì em lớp 1 phải tự học.

“Điểm trường hẻo lánh cách xa bản, nằm bên kia suối, ngày thường các em tự đi bộ đến trường. Những ngày mưa to, hoặc mưa lũ, các thầy phải chèo bè qua sông đón học sinh đến lớp rồi lại đưa về”, thầy Bùi Văn Thuận (37 tuổi, quê Thanh Hóa) có hơn 10 năm giảng dạy tại Pá Mỳ cho biết.

Dù nhỏ tuổi, đến mùa làm nương các em vẫn nghỉ ở nhà trông em, hoặc mải chơi không lên lớp thì thầy cô lại phải đến vận động. “Các thầy cô phải biết tiếng dân tộc thì mới hiệu quả trong giảng dạy. Ngày mới vào dạy tại điểm trường, chưa biết tiếng của đồng bào, thầy rất khó tiếp cận để vận động phụ huynh cho trẻ đến lớp”, thầy Thuận vui vẻ nói.

Học sinh 100% là người dân tộc, nói tiếng Kinh bập bẹ, việc tập trung cho trẻ rất khó. Khi giảng dạy, thầy cần rất kiên trì, sử dụng ngôn ngữ chân tay.

Những buổi học vã mồ hôi của thầy và trò. Thầy Thuận chia sẻ, hơn 10 năm cắm bản, có nhiều lúc khó khăn khiến nản lòng, nhưng nhìn đám học trò hồn nhiên lại không dứt được, cứ vậy thành quen.

Tẩn Duần Yên (lớp 2), Tràn Thị Hương (lớp 2), Tẩn Mùi Khé (lớp 1) từ trái sang. Những học sinh này là động lực níu giữ chân thầy giáo ở nơi heo hút gió của vùng cao Tây Bắc.

Cám ơn các bạn đã xem tin
Theo Ngọc Thành/ Vnexpress.

Đăng ký

Hãy điền đầy đủ thông tin (điện thoại, địa chỉ) để chúng tôi tiện liên lạc.
Please enter your name here
xin nhập số điện thoại bạn ở đy